NGÀY ẤY-BÂY GIỜ
Rời quân ngũ tôi làm nghề dạy học
Thấy lo lo pha lẫn chút bồi hồi
Về Trường Sơn Tịnh 2 lòng rạo rực buồn vui
Lớp học đơn sơ,lơ thơ vài dãy
Vách đất,mái tranh,ghế bàn đỗ gãy
Bảng đen thì nham nhở thấy mà thương
Thầy cô chẳng bao giờ biết đến tiền lương
Thế mà không lời than vản
Vẫn chiều chiều chai rượu mật nguồn vui
Học trò đến trường xe đạp không gạc -đờ -bu
Bàn đạp chữ I hay thơm lên mắt cá
Mùa mưa về đường bùn lầy vất vả
Đôi dép Lào trơn trợt lắm em ơi
Về đến nhà đâu phải thảnh thơi
Cùng cha mẹ ra đồng cắt lúa
Bữa ăn nhìn nồi cơm ít gạo
Cũng chan miếng canh đưa bạn “củ” qua đèo
Tình cảm thầy trò đầy kỷ niệm mang theo
Vào những buổi giúp địa phương làm thủy lợi
Ấy thế mà vẫn cười vui hồ hởi
Ngồi xung quanh cơm gói lá ăn trưa
Cái mệt nhọc tan theo cùng câu chuyện dưới mưa
Mới thấy cuộc đời sao vui quá
Bao năm rồi giờ đây ngồi nhớ lại
Thấy lòng mình còn nằng nặng lo âu
Quang cảnh ngôi trường chẳng thể ngờ đâu
Lớp học khang trang,nhiều điều thay đổi
Nhìn xung quanh ta cái gì cũng mới
Các em bây giờ đầy đủ hơn xưa
Ăn mặc đẹp,đi học chẳng sợ mưa
Thầy cô giáo hằng ngày đỡ khó
Có thể nói hôm nay cái gì cũng có
Nhưng cái nghĩa,cái tình còn lắm băn khoăn
Các em dường như ít học lễ chỉ học văn
Ra khỏi cổng trường là thấy xa và lạ
Như vừa rời công ty,nhà máy
Câu chuyện xung quanh cơm áo gạo tiền
Tình cảm thầy trò là duyên kiếp triền miên
Phải đánh đổi bởi lẻ thường cuộc sống?
Ba Gia, ngày 20 tháng 12 năm 2018
Đào Văn Thời

Bài thơ sâu sắc quá, không nghỉ một thầy giáo dạy toán mà lại có những vần thơ hay đến vậy!
Trả lờiXóaCảm ơn rất nhiều, nhưng không biết ai đã comment! hihi
Trả lờiXóa